Published On: Tue, Aug 25th, 2015

Tôi vô tình gặp phải cô gái “cuồng yêu”

Gần tháng nay dù tôi có đổi số điện thoại em vẫn tìm ra bằng mọi cách và luôn đặt tôi vào tình trạng báo động, chỉ sợ em nghĩ quẩn rồi làm điều dại dột nếu tôi tiếp tục im lặng.

Tôi 26 tuổi, độc thân, là nhân viên một công ty sản xuất vật liệu xây dựng, quan niệm sống của tôi là đặt hạnh phúc gia đình và bạn bè lên hàng đầu, còn chuyện yêu đương trai gái không quá quan trọng từ khi tôi chia tay mối tình đầu cách đây 2 năm. Thực ra thì mối tình của tôi bắt đầu chớm nở từ thời còn là anh sinh viên chân ướt chân ráo ra thành phố nhập học.

Tôi quen em vì sự tình cờ hay có sắp đặt trước thì chính tôi cũng không rõ bởi em là người chủ động tán tỉnh tôi trước. Em có thể làm mọi thứ vì tôi nhưng chuyen tinh yeu đó chỉ kéo dài trong 2 năm cuối cùng thời sinh viên. Chúng tôi chia tay khi tôi tốt nghiệp ra trường và quyết định chuyển đến thành phố khác làm việc cho công ty của anh trai.

Thời gian quen nhau tôi không biết xuất thân của em như thế nào, gia đình ra làm sao và em đang làm công việc gì. Đôi khi em giống cô nhân viên văn phòng, có lúc tôi cảm thấy em đang kinh doanh online vì thời gian dành cho tôi khá nhiều. Chia tay xong tôi lấy công việc làm niềm vui, gạt em ra khỏi suy nghĩ càng nhanh càng tốt. Sau đó, thỉnh thoảng có những tin nhắn hỏi thăm từ một số điện thoại lạ, tôi đoán là em nhưng cũng chẳng thèm trả lời, không quan tâm nhiều. Tôi nghĩ mình đã quên em thật rồi.

Công việc ngày càng nhiều,  tam suáp lực ngày càng lớn, ngoài giờ ở công ty tôi chỉ dành thời gian cho những người bạn, đơn giản là những cuộc nhậu ở quán ốc ven đường vào buổi tối hoặc những buổi cà phê nói chuyện phiếm hàng giờ cùng mấy anh bạn vào ngày chủ nhật. Mọi thứ bắt đầu thay đổi từ khi cô gái thứ 2 bước vào cuộc sống của tôi, nhẹ nhàng, không ồn ào cũng chẳng vồ vập.

Em làm kế toán cùng công ty của một người bạn, chúng tôi gặp nhau nhau tại buổi tiệc liên hoan người bạn tôi được lên chức phó phòng. Thú thật đã rất lâu tôi không còn hứng thú với chuyện yêu đương trai gái, nói đúng hơn là chưa thể quên người cũ nên để bắt đầu một mối quan hệ mới là rất khó. Dường như em đã biết tôi từ khá lâu và đã tìm hiểu chút ít về cuộc sống ngày xưa cũng như cả hiện tại của tôi. Em gần gũi thân thiện, biết tôi thích gì và không thích những gì.

Em chủ động quan tâm tôi, điều đặc biệt hơn là những gì em nói, những việc em làm có cái gì đó gần tương đồng với cô bạn gái cũ của tôi ngày xưa. Tôi bắt đầu thấy tò mò về em và những lần hẹn hò nói chuyện của hai chúng tôi ngày càng nhiều. Thực chất tôi không yêu em, không muốn em ngộ nhận tình cảm. Tôi chỉ coi em như người bạn thân, một cô em gái thôi, không muốn tiến xa hơn trong mối quan hệ này.

Sau một thời gian cả hai im lặng, em muốn  gặp tôi để nói chuyện nghiêm túc. Em bảo: “Hay là anh chưa quên được chị ấy. Chị ấy đã có người mới rồi thì anh cũng nên quên đi và mở lòng đón nhận tình cảm của người khác chứ”. Tôi bất ngờ, chị ấy mà em nói tới là ai, có phải bạn gái cũ của tôi ngày xưa? Tại sao em biết người con gái đó? Em là ai? Bao nhiêu câu hỏi dồn dập cứ liên tục xuất hiện trong đầu mà tôi không thể mở lời. Em đủ tinh tế để nhận ra những gì tôi đang nghĩ và thắc mắc. Em tiếp tục nói và trả lời rõ ràng từng câu hỏi tôi đang nghĩ mặc dù tôi chưa đủ bình tĩnh để mở lời hỏi.

Hóa ra em là đứa em “xã hội” với cô bạn gái ngày xưa của tôi, chúng tôi đã gặp nhau mấy lần nhưng tôi không chú ý. Em bảo đã biết vì sao anh chị chia tay và chị ấy là người như nào. Cuộc nói chuyện trở nên căng thẳng hơn khi em mở đầu câu chuyện. Em nói: “Chị ấy là con gái duy nhất trong gia đình chỉ có hai mẹ con, từ nhỏ đã lớn lên không có tình thương của bố. Hai mẹ con đùm bọc lẫn nhau, phải ra ngoài xã hội bươn chải và kiếm tiền từ rất sớm, được trời phú cho nhan sắc cộng thêm sự lì lợm, trải đời nên cuộc sống và công việc khá phức tạp. Trước khi gặp anh, không ai trong các băng nhóm bảo kê hoặc những chàng công tử tiểu thư con nhà giàu đến các quán bar vũ trường mà không biết đến chị. Từ khi yêu anh, chị đã sống khép kín hơn, cố gắng giấu tuyệt đối công việc và xuất thân của mình chỉ vì lo cho cuộc sống và con đường học tập của anh sẽ bị ảnh hưởng”.

Chị đã từng nói với em “Chị có thể làm tất cả vì yêu anh. Chị yêu anh không phải vì vẻ ngoài mà chính cách anh tôn trọng đến suy nghĩ, tôn trọng bản thân chị hơn cả bản thân mình, chẳng cần quan tâm chị là ai, như thế nào. Ở bên anh chị cảm thấy an toàn và hạnh phúc như khi ở cạnh mẹ. Khi ấy em đã nghĩ mình không còn cơ hội và hơn hết em luôn sợ tính cách và con người khi đó của chị. Yêu anh và ở cạnh anh, chị ấy giống như con mèo ngoan ngoãn, khi không có anh và trở về với công việc và con người thật sự thì chị dường như lại biến thành con hổ sẵn sàng lao vào xé toạc đối thủ trong mọi hoàn cảnh. Em biết mình không thể đến bên anh, xen ngang giữa hai người và rồi kết quả thì anh cũng biết mà. Em chọn cách im lặng dõi theo anh và chị ấy. Khi biết anh đã ra trường và đi làm cũng là lúc hai người chia tay, biết lý do không phải như anh từng nghĩ mà còn có lý do khác nhưng em sẽ không nói ra đây. Em biết anh cũng thích em vì em có gì đó gần giống chị ấy đúng không. Em bắt chước cách chị ấy quan tâm anh, anh thích gì và không thích gì vì chị từng kể cho em biết.

Tôi muốn chấm dứt tất cả để trở về con người của mình trong hiện tại, vui vẻ trong công việc, vui vẻ bên bạn bè chứ không phải lại đau khổ khi có ai đó đào xới quá khứ của mình lên, cũng không muốn tiếp tục theo dõi vở diễn 2 con người một tính cách. Có điều tôi không bao giờ dám nghĩ em lại là cô gái có tình yêu mãnh liệt đến thế. Xã hội giờ có thể dành cho em hai từ “cuồng yêu”. Trái với suy nghĩ của tôi rằng em sẽ bỏ cuộc và hiểu những gì tôi đã trả lời thì liên tục những ngày sau đó là những tin nhắn sướt mướt. Lúc tôi im lặng không trả lời thì có thêm những tin nhắn khủng bố tinh thần “Nếu anh cứ im lặng thì em sẽ biến mất vĩnh viễn, đừng hy vọng gặp lại em”. “Nếu em không được bên anh thì sẽ chết cho anh xem”, “Anh đừng để em gặp anh vì em sẽ giết anh rồi cùng chết được để bên anh”.

Gần một tháng nay dù tôi có đổi số điện thoại em vẫn tìm ra bằng mọi cách và luôn đặt tôi vào tình trạng báo động. Tôi không biết mình nên làm gì và em sẽ làm gì tiếp theo, sợ em nghĩ quẩn rồi làm điều dại dột khi tôi vẫn tiếp tục im lặng. Lúc đó em sẽ là người thiệt thòi và tôi như kẻ tội đồ phải hối hận cả đời. Công việc nhiều áp lực cộng thêm căng thẳng vì suốt ngày phải suy nghĩ tới việc làm sao để thoát khỏi mớ bòng bong này gần như đã làm tôi kiệt sức. Phải làm sao khi gặp những người “cuồng yêu” như em bây giờ?

Gửi các bạn độc giả: Khi viết tâm sự này tôi cũng không thể tin nổi mình lại rơi vào tình huống trớ trêu như vậy, thậm chí có khi tôi nghĩ con đường tình yêu của mình giống như bộ phim hành động kịch tính đến phút cuối. Tôi không muốn làm một cô gái nào đó tổn thương và làm điều gì đó dại dột vì mình. Phải nói gì hay làm gì để em hiểu? Mong nhận được tư vấn của các bạn giúp tôi gỡ rối.

About the Author

-