Published On: Wed, Oct 14th, 2015

Sự thật bất ngờ đằng sau bát “canh trả giá “của vợ

Anh vội múc 1 bát canh chỉ cần 1 ngụm thôi là mọi giác quan tê liệt bỗng thức tỉnh, các cơ mặt cũng giãn nở theo một cảm giác nhẹ nhõm. Thật là tuyệt vời! ( Theo bao phu nu)

Anh và chị lấy nhau từ lúc ra trường. Họ là mối tình đầu của nhau. Anh từng si mê vẻ ngây thơ, trong trắng của chị từ thời còn học phổ thông. Tình yêu trong trẻo, chân chất theo cả hai qua những năm tháng đại học.

Ra trường, cả hai đều có công việc ổn định trong thành phố. Nhờ chăm chỉ và tài năng, 5 năm sau anh đã lên ghế trưởng phòng và 10 năm tiếp anh đã làm giám đốc. Chị chỉ là giáo viên tiểu học, một công việc bình lặng mà cao cả.

Sau 10 năm, kinh tế gia đình khá giả, anh lại đi công tác suốt, muốn dành thời gian chăm sóc cho con cái, anh bàn chị nghỉ việc ở nhà. Chị đồng ý.

Từ đó, ngày ngày chị đưa đón con đi học, chăm chút từng vật dụng trong ngôi nhà mình. Con anh, chiều nào cũng vậy, nếu không đi tiếp khách hoặc đi công tác, anh đều trở về để được thưởng thức những món ngon chị nấu.

Anh rửa tay, ngồi vào bàn ăn đợi chị bưng mâm cơm lên. Với anh, cảm giác này mới ấm cúng, tuyệt vời làm sao. Ra ngoài tiếp khách chỉ toàn rượu bia và những mồi nhậu nhạt nhẽo, ngập dầu ăn. Chị bưng ra món chân giò giả cầy, món cá trích quê rán giòn cặp lá sung chị tự trồng trên tầng thượng. Điều đặc biệt là, cơm chị nấu cũng tỏa mùi thơm rất lạ, anh ngửi ngửi rồi hít hà, anh chưa từng ngửi thấy mùi cơm ở đâu thơm như thế. Trong mâm cơm đó không thể thiếu món canh cua vị rất đặc trưng chỉ có vợ anh mới nấu được.

Thứ anh mong chờ nhất là đây. Anh vội múc một bát, chỉ một ngụm thôi mọi giác quan tê liệt bỗng thức tỉnh, các cơ mặt của anh cũng giãn nở theo, một cảm giác khoan khoái, nhẹ nhõm… thật là một món ngon tuyệt!

Món đó khác hẳn những thứ cao sơn mĩ vị trên bàn tiệc, dù đắt tiền đến mấy, có bàn tay bưng bê của các cô tiếp viên trẻ đẹp đến mấy cũng không thể bằng.

Anh ăn liền hai bát. Món giả cầy vị thơm, đậm đà khác hẳn ở ngoài hàng. Bát thứ ba anh nhấm nháp cá trích cuốn lá sung. Vị bùi bùi ngọt ngọt của cá quê, hòa cùng vị chan chát thơm thơm của lá sung, cộng với bát nước chấm mắm, ớt, chanh, tỏi đặc biệt chỉ có chị mới làm được khiến anh say mê nhắm mắt tận hưởng. Chẳng mấy mà ăn hết 3 bát cơm.

su-that-bat-ngo-dang-sau-mon-canh-tra-gia-cua-vo

Bát canh tưởng đơn giản nhưng chứa trọn tát cả tình cảm của chị.

Anh chưa vội đặt bát xuống, một bát canh nóng lại làm anh thức tỉnh. Sau đó, anh mỉm cười hỏi chị: “Em làm sao nấu được món canh ngon đến vậy?” Chị mỉm cười: “Nói ra thì… cũng đơn giản thôi, nhưng mà phải kỳ công một chút”.

Nghĩ lại, cuộc sống của anh lúc đó thật yên bình. Cảm giác ngồi vào bàn ăn chờ mâm cơm chị nấu, với món canh cua đặc biệt chỉ có chị mới làm được tuyệt vời làm sao. Chị lấy anh khi đang độ tươi trẻ nhất của cuộc đời. Hồi đó, chị nổi tiếng là hoa khôi của trường, anh say mê mệt vì vẻ ngây thơ, trong trắng của chị.

Anh nghĩ, mình sẽ chẳng bao giờ ngoại tình được khi có một người vợ hoàn hảo như chị ở bên. Anh thành công như ngày hôm nay cũng nhờ công lớn của chị. Thế nhưng, mọi thứ đâu thể lường trước.

Sự xuất hiện của Hoa, cô kế toán mới của công ty, hoàn toàn bất ngờ. Lúc đầu, anh chỉ xem Hoa như một đứa em học việc, cũng xinh xắn, trắng, trẻo, đáng yêu vô cùng. Nhiều khi, anh lầm tưởng Hoa là hiện thân của chị hồi còn trẻ. Thế nhưng, ban đầu, anh chỉ nghĩ, Hoa như cái bình thủy tinh, trong suốt và đẹp nhưng dễ vỡ, chỉ để ngắm chứ không thể dùng lâu. Ấy nhưng, tình yêu vội đến khiến anh choáng ngợp không kịp chống đỡ.

Sự thật bất ngờ đằng sau bát canh vợ nấu - Ảnh 2

Đằng sau bát canh tưởng chừng đơn giản đó là bí mật bất ngờ.

Hoa có ý đưa anh vào tròng từ ngày đầu đến công ty làm việc. Gia đình cô cũng khá giả, Hoa đang được bố mẹ chuẩn bị cho sang Anh du học, thế nhưng đến công ty thử việc, cô đã xin ở lại học thêm kinh nghiệm, một phần cũng vì say vẻ lạnh lùng của anh.

Nhiều lần, anh chỉ nghĩ tình cảm với Hoa chỉ là bốc đồng, nhất thời, nhưng rồi anh cảm thấy thích thú khi bản thân được một cô gái trẻ trung, xinh xắn để ý. Từ đó, anh thường lui sang căn hộ nhà Hoa với cớ đi công tác hoặc đi tiếp khách. Chị biết được điều đó nhưng không hề gây sự.

Rồi một hôm, Hoa gõ cửa tìm đến chị. Cứ nghĩ chị sẽ nổi đóa, giằng xé nhưng Hoa đã lầm. Chị vẫn bình thản đến lạ lùng, nét mặt vẫn không thay đổi khi hỏi Hoa.

– Cô đến đây tìm ai?

– Em là bạn của anh. Em muốn được nếm thử bữa cơm chị nấu. Vì sao em cố gắng nấu những món ngon cho anh ấy ăn nhưng anh đều chê và bảo chị là người phụ nữ nấu ngon nhất hành tinh. Chị có thể biến món đơn giản nhất thành món ngon kỳ lạ.

Chị mỉm cười, “tôi chưa chuẩn bị kỹ, cô có thể ăn thử món đơn giản tôi nấu vậy”. Chị bê một khay lớn để tô cơm nguội và bát canh cua đến bàn ăn. Vừa nhấp một ngụm, Hoa đã sửng sốt: “Oa”… Rồi Hoa hỏi cách nấu món canh này.

Chị bảo: “Món canh này cũng dễ nấu thôi, cua đồng tôi đặt ở quê gửi ra, không xay máy mà tự tay rửa sạch, bóc mai, giã nhuyễn rồi lấy nước mưa lọc lấy nước cốt. Cho nước vào nồi nấu ở lửa vừa không quá lớn không quá nhỏ đến khi nước lăn tăn. Cho mồng tơi và bí vào. Rau mồng tơi và bí là rau sạch tôi tự trồng trên tầng thượng, vị có thơm và khác so với rau ngoài chợ. Gia vị cũng nêm nếm vừa phải là có được món canh này thôi”.

Nghe chị nói, Hoa bỗng im lặng ngẫm nghĩ. Chỉ có tình yêu mới có thể nấu được món canh đặc biệt này. Sau đó, Hoa chào chị ra về.

Chẳng biết Hoa và anh xảy ra chuyện gì, 1 tháng sau, anh lại đều đặn xách túi về nhà mỗi chiều tan sở. Rửa tay sạch sẽ xong, anh ngồi vào bàn và lại mong chờ mâm cơm thơm phức của chị. Vừa nhấp một ngụm canh vào miệng, anh chẳng dám nhổ ra vội nuốt vào hỏi: “Đây là canh gì thế?”. Chị không nhìn anh bình thản đáp: “Canh trả giá”.

Xem thêm: những câu chuyện tình yêu , tâm sự , gia đình ngoại tinh tại blog tam su

About the Author

-